Em thích những cô gái nhà quê. Lúc đầu nhìn thì đáng ghét nhưng càng ngắm càng muốn yêu.
day la noi dung footer
- Nhìn bạn quen lắm! Hình như là...
Một tên con trai lạ hoắc đã nói với tôi điều động đó khi tôi đang khuấy cốc doc truyen sex, truyen heo, truyen dam cà phê thơm nức và chuẩn bị uống.
Sài Gòn đôi khi có những cuộc gặp gỡ tình cờ cũng làm cho nên định mệnh, nhưng cái khái niệm nhìn quen quen để làm quen thì có lẽ tôi đã gặp nhiều lắm.
- Có lẽ bạn nhầm rồi nha! Kiếp trước tôi không phải là bạn gái hay vợ của bạn đâu. – tôi lạnh lùng.
Một đứa con gái 19 tuổi, một tháng nữa sẽ sang tuổi 20. Đang ngồi bại kê ra những việc cần làm khi bước sang tuổi 20 thì tự dưng bị một tên con giai đến gần như là phá đám, buông những lời phải nói là sến búa. Tâm trạng tôi lúc đó khó mà vui được.
- Bạn biết luôn! – Hắn gãi đầu
- Ít ra bạn cũng phải thực thà như vậy từ trước chứ? Nếu không ngại thì mình mời bạn một cốc cà phê nhé!
- Vậy là đồng ý cho mình làm quen rồi nhé!
Và như vậy chúng tao quen nhau. Đúng hơn là tôi có thêm một người bạn mới.
Cậu ấy tên là Du, nhỏ hơn tôi 2 tuổi. Nhà Du ở thành phố, cậu từng nói với tôi cái tên của cái trường học cấp 3 cậu đang học. Nhưng tôi không nhớ rõ. Du có nụ cười rất duyên và đôi mắt híp. Tôi gọi đó là kiểu chuyên đi lừa tình và sát gái.
Khi thân nhau chúng tối nói chuyện cũng khá thoải mái do cậu nhãi con cũng khá ranh ma, không hiền như tôi tưởng. Thay bởi lên lớp, viết lách tôi lại có thêm Du để khỏa lấp những trên dưới thời kì vô vị. Cậu ấy đúng là một hương bị mới lạ không cần nêm nếm hằng ngày trong cuộc sống nhưng ta vẫn muốn có được.
Du có một bờ vai trưởng thành, mỗi khi ngồi sau xe cậu, vòng quanh thành phố, tôi lại có cảm giác yên bình phẩm đến kì lạ. Có hôm chở tôi hết một vòng thành phố, cậu cười toe:
- Hết nơi để đi rồi, hay về nhà em chơi đi!
- Nhà em chứ có phải nhà chị đâu, tự nhiên chị thấy nhớ nhà quá!
Du biết tôi ghét nắng cho nên thường chở tôi đến những nơi có máy lạnh, wifi. Du biết tôi thíchdoc truyen sex, truyen heo, truyen dam sự nhẹ nhàng nên cậu hay tìm kiếm những quán cà phê với không gian nhỏ, trang trí rất dễ thương. Ngày này qua ngày khác Du cùng tôi đặt chân đến những nơi mà nếu không có cậu ấy tôi sẽ không bao giờ biết được.
Cứ chiều mát Du chở tôi đến những bờ cỏ lau tít bên quận 2 và chỉ với tôi đó là nơi bình phẩm yên nhất cậu từng thấy. Chúng tôi ăn kem và ngồi tám chuyện.
- Nè, mẫu người yêu của chị như thế nào?
- Chị á, chị không có hình mẫu nào một mực cả? Em biết đó, con gái tụi chị luôn luôn vẽ ra những tiêu chuẩn rất cao nhưng khi yêu thì....chẳng có một người nào như vậy cả?
Du thông thoáng cười trong câu nói của tôi. Lúc đó trông cậu thật trưởng thành, thực ra Du chin chắn hơn nhiều so với cái tuổi của cậu. Có như vậy cậu mới chơi với tôi được chứ.
- Chị thấy em thế nào?
- Em á??? Dễ thương xót nè, dễ gần nè, tốt bụng nè,...um, một công tử rất biết làm người khác hài lòng...
- Gì nữa...
- Tóm lại là chị chẳng chê em ở điểm gì cả?
- Vậy...Em có thể trở nên người thương của chị không>?
- Ngốc. Tôi cốc đầu Du- Đùa chị hả? Lo học hành đi, yêu đương gì ở đây.
Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ yêu một cậu nhóc nhỏ tuôi, chưa kể Du còn là người thành phố, gia đình khá giả. Khoảng cách giữa tôi và cậu quá lớn.
Du chở tôi về. Bình thường trên quãng đường đi về ấy. Du thường xuyên là người nói, còn tôi lại là người nghe. Nhưng bữa nay Du lặng im đến đáng sợ.
Và tôi cũng chẳng biết nói gì cả?
- Du này! Sao bữa nay em lạ vậy? Có gì buồn hả?
Du phanh xe lại đột ngột làm tôi bất ngờ, đổ ập người vào lưng cậu ấy.
- Chị không biết hay gắng tình không biết vậy?
- Du! Em bị làm sao vậy? – Tôi gắt lên vì chưng hành động hồi nãy của Du
- Em... bị thích chị đó.
- Em bị điên hả?
- Em bị điên rồi. Không lẽ ai thích chị, chị cũng cho họ bị điên à? Em biết chị chỉ coi em như doc truyen sex, truyen heo, truyen dam một đứa con giai chưa thật sự trưởng thành. Đang còn xốc nổi với những suy nghĩ non nớt. Em cũng tự mình là một kẻ lăng nhăng, đa tình nhưng...phải nói là em muốn thay đổi vớ từ khi gặp chị. Em gần như phát điên khi gặp chị lúc trước tiên trong quán cà phê...
- Du...
- Em thực sự thích chị. Và em không muốn chúng ta tiền đương thuần là chị - em. Em biết làm vậy chị sẽ khó xử nhưng em tin chị sẽ không ghét em.
Du lấy tay lau những giọt mồ hôi trên trán rồi nói tiếp.
- Mai là đâm nhật chị rồi, em muốn chị sẽ làm được một việc khi chị 20 tuổi.
Tự nhiên tôi òa khóc, thằng oắt này đang làm chi vậy?
- Ngày trước nhất gặp chị cũng là lúc em vô tình đọc được dòng chữ: Sẽ có người yêu ở tuổi 20.
- Em dám đọc lén à? Tôi phát điên vì chưng Du mất.
- Vâng, chị hãy cho em làm điều đó được không?
Du đến ôm lấy tôi và không nói gì thêm nữa. Bầu trời ơi hôm ấy thật nhiều sao, bình phẩm yên đến lạ thường. Vòng tay Du ấm áp hơn bao giờ hết, siết chặt tôi vào lòng. Cách đây mấy phút Du chỉ là một cậu bé chưa thật sự trưởng thành, luôn luôn cười nụ cười vô tư và lúc nào cũng khoe khoang những tài lẻ một cách hiếu kì, cũng chỉ để tôi vui. Nhưng bây chừ Cậu quyết đoán với những lời nói chắc nịch như muốn chứng tỏ : Cậu sẽ là người chở che và làm mọi thứ cho tôi vậy!
Tiếng nấc nghẹn ngào của tôi lại càng làm cho Du ôm chặt chịa hơn.
- Chị không cần nói đâu, hãy nghe thôi. Em muốn nói là : Chị à, em yêu chị!
P/s: Sau ngày đích thị thức đồng ý làm tình nhân của Du, tôi nhận thấy Du chính thị là món quà hoá nhật ý nghĩa nhất mà tôi có được.
Du trở cho nên táo tợn hơn, cậu tỏ ra mình là một người trưởng thành và bất thần nộp hồ sơ vào trường đại học của tôi. Quyết tâm làm cả hậu bối của tôi nữa cơ đấy!
Và điều động thú vị nữa là chúng tao vẫn chưa thể gọi nhau là anh- em
- Chị có biết em thích nhất điều gì ở chị không?
- Xin xắn, đáng yêu....chăng?
- Sai bét nhè luôn. Em thích những cô gái nhà quê. Lúc đầu nhìn thì đáng ghét nhưng càng ngắm càng muốn yêu. Chị thuần khiết như một tờ giấy vậy!
- Ý em là chê chị nhà quê hả?
- Vâng đấy, em yêu "nhà quê" mà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét