Ngày..., tháng..., năm...
Nếu có một người hiểu bạn còn hơn chính thị bạn hiểu mình, thậm doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat chí tiền cần một ánh mắt của bạn, một thay đổi nhỏ trên khuân mặt bạn, người đó cũng có thể biết bạn đang nghĩ gì, muốn gì và cảm giác của bạn như thế nào.
Khi bạn còn chưa nhận ra bạn cần gì, người đó đã ân cần đem đến cho bạn với nụ cười đầy tri tâm.
Khi bạn mệt mỏi hay đầy áp lực không muốn nói cùng ai, và không ai biết bạn khổ sở thế nào, đớn đau ra sao, tiền có người đó, tiền riêng người đó hiểu bạn, không cần bạn nói một lời, không cần bạn phải nhỏ to tâm sự, người ấy đồng cân cần một ánh nhìn có thể biết bạn khi nào cần người ở cạnh, khi nào mệt mỏi muốn buông xuôi, và người ấy sẽ bên cạnh bạn mà không có vô luận đòi hỏi gì.
Giống như một tri kỷ, một vong hồn song đâm ra khác của bạn, huyễn hoặc là...
Một "bạn" khác trên thế giới này.
Nghe thì thật tuyệt vời đúng không?
Thế nhưng bạn thử tưởng tượng, nếu có một người như thế, ý tôi là một "bạn" khác ấy, trên thế giới này và hai bạn gặp nhau ...
tôi dám kiên cố thứ tiếp kiến theo không phải là ái tình nảy lửa, hay ngọt ngào trong tiểu triết lí mọi người hay đọc đâu, hay chí ít là tôi nghĩ thế.
Bởi vì chưng tôi đang gặp trường học hợp đó.
Gặp phải người đó.
Linh hồn song sinh của đích thị tôi.
Người có thể nhìn xuyên suốt hồn tôi, hiểu rõ mọi ngõ ngách trong tôi, và...mọi thứ bí mật trong tôi.
Giống siu-nhân nhỉ, kiểu đọc được nghĩ suy người khác ấy.
Dù tôi cố kỉnh tạo trên dưới cách, tránh mặt, thậm chí không nhìn mặt, không liên lạc, không trò chuyện với người đó, người đó vẫn có thể biết tôi hiện đang nghĩ gì trong đầu.
Thật khủng khiếp!!!
Mọi bí ẩn tôi nỗ lực che giấu kín, sâu đến nỗi ngay cả tôi cũng quên mất từng có thứ tên là bí ẩn trong tôi. Vậy mà đồng cân một chi tiết nhỏ, người đó đã nhìn ra.
Người đó nhỏ nhẹ tâm sự với tôi, yên ủi tôi, khuyến khích tôi...với nụ cười "mình hiểu mà" trên mặt.
Lúc đầu, tôi nghĩ, thật tuyệt vời, trên thế giới này hoá ra vẫn có người hiểu được mình, rõ ràng đồng cân mới gặp lại thân thiết hơn bất kể ai, ngay cả gia đình, tình nhân cũng chẳng thể so với người đó được.
Thế nhưng mọi rợ chuyện ngày càng xấu đi.
Những thứ xấu xí bị tôi giam giữ chặt, chôn vùi ở một góc tối bị người đó nhìn thấy.
Khi tôi càng muốn quên, càng muốn xóa sạch vớ cả khỏi cuộc thế tôi, thì doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat cứ y như rằng rằng, tôi lại bắt gặp nó trong mắt người đó.
Người đó cứ im lặng nhìn tôi, nhìn sâu vào mắt tôi, sâu vào vong linh tôi, cứ như đôi mắt của ma quỷ, không gì có thể trốn thoát ánh nhìn ấy. Trước mặt người đó, tôi như trần truồng không một mảnh giáp bảo vệ nào, đầy yếu ớt mà bất lực.
Người đó thấy hết mọi rợ ngõ ngách trong tôi, thứ tôi nỗ lực che dấu, thứ tôi thấy khổ đau nhục nhã, thứ làm tôi thấy mình dơ bẩn, thậm chí thứ trang mục nát nhất trong tôi,...tất cả, tất cả đều bị người đó nhìn thấu.
Khi điều động bạn muốn giấu giếm kín nhiều hơn điều động bạn cần tâm sự, thì một "bạn" như thế, chính thị là địa ngục!
Tôi đề phòng, tôi ngăn cách, tôi khủng hoảng.
Đáng sợ đáng sợ đáng sợ!!!!!!!
Nếu có một người biết, vậy sẽ có người thứ hai, người thứ ba,...
Quả thật đáng sợ.
Càng nghĩ càng sợ.
Bí mật càng lớn, càng xấu xí bao nhiêu, lại càng sợ bị phát hiện, bị tiết vỡ lở bấy nhiêu.
Thứ bên ngoài càng tốt đẹp, bên trong lại càng mục rữa.
Tôi sợ hãi.
Tôi phải làm chi để thoát khỏi đôi mắt của doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat người đó đây?
Tôi biết rồi.
Chỉ cần người đó không có đôi mắt kia thì tôi sẽ không trở cho nên trong suốt nữa.
Bí mật sẽ tiền là của riêng tôi.
Riêng một mình tôi mà thôi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét