Tôi từng nghĩ yêu chân thành tôi sẽ ấm truyen sex dần con tim trong cái giá mà buốt của dòng người hậu hiện đại. Tôi tin điều đó, tôi đã mong điều động đó và tôi nuôi hi vọng dầu có vẻ huyền ảo nhưng tôi lại muốn thế. Và rồi...tôi...người đàn bà vô duyên lạc lõng giữa nhân thế. Tôi đã yêu anh, tôi yêu thật lắm, say lắm...Từng ngày trôi qua, tôi sống trong sự quan doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat tâm, âu yếm, vỗ về của anh. Một chút thôi nhưng tôi thấy ấm lòng. Chỉ một tin nhắn "Anh ơi...". Anh liền tợp lại "Anh đây rồi em" đồng cân thế thôi, đồng cân thế thôi lòng tôi cũng đã lên men của sự nồng say và yêu anh nhiều hơn. Trong trên dưới lặng của cuộc sống, tôi thường xuyên nhớ đến anh, nhớ từng giây, từng phút dẫu rằng cuộc sống tôi vẫn còn phải toan lo bổn phận nhưng không một giây phút nào tôi không dành cho anh. Đôi lúc tôi thầm nghĩ, mình có làm phiền anh nhiều quá không? Liệu rằng anh có ghét mình không khi mình cứ như thế này? Dẫu suy nghĩ vậy nhưng tôi vẫn thường xuyên dành thời kì cho anh, vẫn nồng nàn mặc dầu anh không ở cạnh tôi. Cứ thế, thời kì diễn tiến tình yêu tôi luôn luôn sống và nỉ non cùng anh…Cũng từ đó, tôi như người sống trong chiêm bao cung của sự giàu sang về tình ái, tôi không cần nghĩ tới ai nếu mỗi lúc tôi ở gần anh. Rồi dòng thời kì nghiệt ngã đưa đẩy, đưa đẩy tôi đến với một thế giới mông lung mà ở nơi đó không có anh, không có tiếng nói, không có dòng tin anh trao gửi. Mỗi ngày trôi đi, tôi như mất đi bít tất cả, tôi như không còn luôn tiện lực nào để đương đầu với dòng đời đầy biến động và nghiệt ngã này. Anh về với nỗ lực nhân, còn tôi? Tôi về truyen dam với cõi lòng đầy niềm đau, nhớ nhung và trống trải. Tôi yêu anh nhiều thế đấy, nhiều doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat lắm. Dường như tôi cảm nhận được mọi rợ nghĩ suy trong anh, cũng đã có những lần tôi đọc được nghĩ suy và ý định của anh. Anh là người nam giới trước hết mà tôi cảm nhận được đến như vậy. Một người đàn ông quá cỡ đặc biệt trong tôi cho dù những ngày đầu tôi không yêu anh như vậy. Xa anh, với tôi nó như mất đi bít tất cả, mất hết niềm tin, tình yêu và sự lạc quan khi nhìn vào những quãng thời kì sắp tới phải bước đi mà không có anh bên cạnh. Tôi đau, tôi buồn, tôi khóc…tôi không tin…đó là sự thật. Em yêu anh nhiều lắm, pig à…!
MARI JANE - những ngày nhớ anh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét